THẾ GIỚI GAME DI ĐỘNG 2026-01-21 09:37:25 người con trai với nụ cười nhẹ trên môi nhanh nhẹn điđến chỗ cô gái.
-Chờ anh lâu không?
-Chẳng lâu! Gần 10 phút rồi ấy ạ!_Cô bĩu môi hờn dỗi, nhưng rất nhanh sau đó đã vui vẻ lại, cười nói_Mà anh đi đường mệt không?
-Em không nhắc anh cũng quên luôn rồi…Ôi mệt quá đi…_Anh vừa nhăn mày, giả bộ, vừa hổn hển kêu.
-Cái anh này…giỡn hoài…_Côđập mạnh vào vai anh, cả hai đều bật cười vui vẻ. Cuộc gặp của họ đều bắt đầu như thế.
………..
-Ngày mai anh bận gì không?_Cô gái cắn một miếng bánh, nuốt xuống rồihỏi.
-Có chuyện gì sao?
-Mai là ngày giỗ anh ấy…_Giọng cô thoáng buồn.
-Anh rể em?_Anh trầm mặc vài giây mới lên tiếng. Đã cólần anh nghe cô nhắc đền chuyện này, nhưng cô chỉ nói một nửa, và lần nào cũng kết thúc bằng tiếng nấc nghẹn ngào.
-Đúng vậy…
-----------------
Buổi sáng ngày hôm sau, trong nghĩa trang thành phố vắng người, một cô gái ngồi bên cạnh ngôi mộ đã được dọn dẹp sạch sẽ, hoa khô được thay thế bằng những cánh hồng màu xanhdương – biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu. Khuôn mặt cô gái kề sát lên tấm bia mộ lạnh lẽo, ngón tay mảnh khảnh cẩn thận vuốt ve bức ảnh trên đó. Khuôn mặt cô trắng nhợt, đầu ngón tay tím tái, mái tóc dàibuông xoã bên vai, mỗi lần gió thổi đến đều khiến chúng bay loạn xạ. Nếu nhưkhông có những cử động nhỏ kia, rất có thể người ta đã cho là cô chết rồi.
-Cô ấy là ai?
-Chị gái em!
Thì ra…cô gái anh gặp trên cầu lại chính là chị gái của người anh yêu. Anh vẫn luôn muốn gặp lại cô, không phải vì anh rung động hay nhớ nhung gì với cô, mà chỉ đơn giản là trướcmặt cô, anh cảm thấy tình cảm dành cho cô em gái quá cố của mình sống dậy, biến thành ý nghĩ muốn bảo vệ cô gái nhỏ ấy.
-Năm em chuẩn bị thi vào THPT, ba mẹ em gặp tai nạnô tô qua đời. Lúc đó chị ấy đang học lớp 11, mọi thứ đều tự mình làm, tiền học phí, sinh hoạt cũng là tự mình kiếm. Tính chị ấy vốn lãnh đạm, sống có chút xa cách với người khác, bình thường luôn xảy ra chiến tranh lạnh với ba mẹ, nhưng lúc họ mất, chị ấy gần như đã chết một lần.
-Đừng ép bản thân nhớ lại những chuyện đau buồn…_Anh đưa tay ôm lấy đôi vai khẽ rung lên của bạngái, nhẹ giọng an ủi.
Thế nhưng cô lại như khôngnghe thấy, đôi mắt nhoè đi vẫn nhìn về phía chị gái đang ngồi bên cạnh mộ của anh rể.
-Chị ấy muốn nghỉ học để em được học tiếp, nhưng chính anh rể đã ngăn lại, anh tình nguyện vì chị mà bỏ đi tương lại trước mắt. Anh ấy nói: “Học cũng là vì kiếm tiền, vậy anh đi làm sớm một chút, có thể kiếm nhiều tiền hơn người khác rồi!” Anh ấy vì chị em em đãlàm rất nhiều chuyện. Cũng nhờ có anh ấy mà chị em mới có thể quên đi tất cả những nỗi đau mà sống vui vẻ. Mặc dù anh chị ấy chưa cưới, nhưng em đã xem anhấy là người nhà từ đó. Nhưng mà…5năm trước, anh ấy lại ra đi bằng cái cách mà ba mẹ rời xa bọn em…Chị ấy tự nhốt mình trong phòng suốt 2 ngày liền không đi ra. Sau đó…chịấy trở thành như bây giờ…không khóc, không cười, cả ngày cũng không nói quá 10câu. Mỗi năm đến ngày này, chị ấy lại ra đây, ngồi yên lặng bên cạnh anh rể như thế.
(myxuxu.wap.sh…)